Chuyển độngDu lịch

Lặng nghe bản tình ca của đá

Nhắc đến Hà Giang là nhắc đến mảnh đất địa đầu cực Bắc của Tổ quốc. Nơi người ta nhớ tới những cung đường quanh co, khúc khuỷu như chạy thẳng ngút lên trời xanh và cả những mùa hoa tam giác mạch nở rộ trên những nương rẫy triền đồi đẹp đến nao lòng.…

Hà Giang – điểm đến hấp dẫn cho những ai đam mê chủ nghĩa xê dịch ưa mạo hiểm. Đó là “cớ” để tôi cùng những người bạn lựa chọn Hà Giang cho hành trình chinh phục và khám phá của mình.

Kế hoạch được chuẩn bị chi tiết, anh lái xe là một tay lái cừ khôi, có trên 15 năm kinh nghiệm phục vụ du khách trên các tuyến đường Đông Tây Bắc. Sự chu đáo ân cần của anh đã tạo cơ hội cho cả đoàn được chiêm ngưỡng một Hà Giang hùng vĩ, nên thơ, với những đỉnh núi đá tai mèo xám xịt sắc nhọn đứng giữa trời sừng sững, những thửa ruộng bậc thang xanh mướt tạo nên cho vùng đất tiềm ẩn một sức quyến rũ đến lạ kỳ.

Đi dọc theo quốc lộ 4C, điểm đến đầu tiên trong hành trình khám phá Hà Giang là Cổng trời Quản Bạ. Tất cả bị choáng ngợp trước vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ, một bên là vực sâu thăm thẳm, một bên là vách đá dựng đứng cheo leo, quả đúng khi nhắc đến Quản Bạ là nói đến nơi có “đường đi trên mây, lên tới cổng trời”, nơi vạn trùng núi đá, vạn trùng mây.

Lặng nghe bản tình ca của đá - 2

Núi đôi khiến ta bị mê hoặc bởi dáng núi tựa hai trái đào tiên vẽ nên nét mềm mại, quyến rũ trên nền trời xanh thẳm ngút tầm mắt cùng gió lộng, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Không gian tĩnh lại hòa mình trong cái bao la, ngút ngàn và thênh thang của đất trời. Tạm biệt núi đôi với tâm hồn rộng mở, cảm xúc trào dâng tất cả hào hứng cùng hướng về cao nguyên đá Đồng Văn.

Vượt qua quãng đường khoảng 140 km với hơn 5 giờ xe chạy, Đồng Văn hiện ra trước mắt. Nơi đây mở ra cánh cửa bước vào thế giới của đá. Một cảm giác ngỡ ngàng, choáng ngợp bởi tôi chưa bao giờ nhìn thấy ở đâu nhiều đá đến thế. Đá bạt ngàn, đá có ở khắp nơi, từ ngoài thiên nhiên cho đến mọi ngóc ngách trong các ngôi nhà trình tường của người dân, từ hàng rào đá cho đến bếp đá…

Lặng nghe bản tình ca của đá - 3

Mọi người đi bộ khắp nơi, len lỏi qua các ngôi nhà khám phá những điều thú vị về phong tục tập quán, nếp sống sinh hoạt của đồng bào, cho đến khi đôi chân mỏi nhừ. Thế giới của đá ở cao nguyên này mang một màu xám xịt hòa quyện cùng sắc mầu của cỏ cây, hoa lá tạo nên cảnh sắc tương phản độc đáo của một thiên đường trên mặt đất. Điều đặc biệt ấn tượng là được tận mắt nhìn thấy cách trồng cây trong những hốc đá. Ngắm nhìn những cây ngô vươn mình lớn lên như sự nỗ lực phi thường cùng sức sống bền bỉ dẻo dai của con người nơi mảnh đất khô cằn này.

Chiều xuống, những vệt nắng vàng óng ả trên cao nguyên cố kéo ngày khi đêm đang dần buông. Chúng tôi may mắn được tiếp đón lưu lại trong ngôi nhà đặc trưng của người Mông. Nhìn quanh trong nhà đâu đâu cũng bắt gặp đá và gỗ hòa cùng mùi muội khói của bếp khắp nơi. Bọn trẻ hồn nhiên nô đùa, ríu rít chạy quanh bên bếp lửa hồng nướng ngô – thực phẩm phổ biến ở đây.

Trong bữa cơm ấm cúng cùng gia chủ, ai cũng thích thú thưởng thức rượu ngô ấm nồng bên bếp và nghe chủ nhà nói chuyện bằng thứ tiếng Kinh lơ lớ, rồi thỉnh thoảng quay sang nói một tràng tiếng mẹ đẻ của người Mông với mấy mẹ con ngồi bên cạnh giống một thông dịch viên chính hiệu. Không ai trong đoàn hiểu tiếng bản địa, nhưng qua nụ cười tươi rói thì biết họ đang rất vui khi có khách đến chơi nhà.

Sau một đêm ngủ ngon giấc, các thành viên tiếp tục với đích đến cột cờ Lũng Cú, là địa danh gắn liền với sự khẳng định chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam. Nằm ở độ cao 1.470 m so với mực nước biển, cột cờ Lũng Cú nằm ở đỉnh núi rồng hay còn gọi là (Long cư) nơi rồng ngự, thuộc xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn cách cực Bắc khoảng 3,8 km. Tự hào và không thể diễn tả hết bằng lời khi đứng trên đỉnh cột cờ là quốc kỳ Việt Nam với cán cờ cao 12,9 m và lá cờ có diện tích 54 m2 tung bay trong gió tượng trưng cho 54 tộc người anh em sinh sống trên dải đất hình chữ S.

Tạm biệt cột cờ Lũng Cú ai cũng luyến tiếc bởi cảm giác lâng lâng, khi đứng cao hơn cả mây trời nơi địa đầu Tổ quốc.

Bánh xe thời gian là thức phim quay chậm, đưa tất cả ngược về lịch sử đến với dinh thự nhà Vương, dòng họ uy quyền, lớn mạnh nhất của người Mông ở mảnh đất Hà Giang này. Dinh thự được xây dựng theo kiến trúc cổ của người Trung Quốc, có sự kết hợp giữa kiến trúc của người Mông và người Pháp.

Quá trình xây dựng tốn 15 vạn đồng bạc trắng Đông Dương, tương đương 150 tỷ đồng ngày nay. Toàn bộ dinh thự có ba cung là tiền cung, trung cung và hậu cung bao gồm 4 tòa nhà ngang và 6 tòa nhà dọc. Khu dinh thự có tổng cộng 64 phòng ngủ, lúc đông nhất có tới gần 100 người sinh sống.

Lặng nghe bản tình ca của đá - 4

Hành trình nối tiếp là chinh phục đèo Mã Pí Lèng nằm ở độ cao 1.800 m so với mực nước biển, một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam. Đường đi vòng vèo, hay có những lúc gập cua tay áo, khiến lái xe cũng phải uốn mình để vặn lái vượt qua. Câu chuyện vui vẻ trên xe bỗng trầm xuống, bởi nhìn thoáng qua trên mỗi gương mặt thấy ai cũng đang hồi hộp, căng thẳng vì đường quá hiểm trở, ngoằn nghèo. Bởi vậy mà đèo Mã Pí Lèng theo tiếng gọi của người Mông có nghĩa là sống mũi của ngựa, để chỉ sự cheo leo, quanh co, khúc khuỷu nơi mà nhiều con ngựa leo đến đỉnh thì tắt thở mà chết. Đứng ở điểm quan sát nhìn thẳng xuống vực sâu ngun ngút phía dưới, nơi có dòng sông Nho Quế xanh thẳm uốn lượn chảy quanh không khác gì một sợi chỉ nhỏ mong manh. Tôi tự hỏi, có phải nơi nào đẹp nhất là nơi nguy hiểm nhất?

Lặng nghe bản tình ca của đá - 5

Mèo Vạc là điểm kết thúc của hành trình, nơi nổi tiếng với phiên chợ tình Khâu Vai chỉ họp một lần trong năm vào ngày 27/3 âm lịch. Phiên chợ có tuổi đời trên 100 năm ấy gắn liền với thiên tình sử đã đi vào huyền thoại, để mỗi khi nhắc đến người ta lại được sống trong bầu không khí ngập tràn tình yêu đôi lứa với bao say đắm. Cho đến khi tàn chợ người ta lại bịn rịn, chia tay, nhung nhớ hẹn tới phiên chợ sau. Chợ tình Khâu Vai không khác một bản giao hưởng tình tứ, lãng mạn đan xen cùng cảnh sắc con người, vẽ nên bức họa đậm đà bản sắc dân tộc.

Và chúng tôi cũng không quên lựa chọn cho mình một nồi thắng cố sôi sục bên bếp lửa hồng nơi phiên chợ, thưởng thức món ăn “danh bất hư truyền” này với những bát rượu ngô truyền thống thơm nồng. Người miền núi như cánh chim, vó ngựa, cách nhau cả ngày đường đi bộ, chỉ đến phiên chợ mới được gặp lại cố nhân. Thế là uống với nhau những bát rượu đầy tình, cùng ê a hát bài nhớ nhung, cùng nghe điệu khèn của chàng trai Mông đang thổi đâu đó trong phiên chợ này.

Hà Giang mảnh đất hùng vĩ nơi cực Bắc của Tổ quốc mang một nét duyên chẳng thể dễ để gặp ở dưới xuôi. Để khi chia tay người ta lại nhớ tới nơi những rặng núi cao chất ngất và con đường về bản không dài thăm thẳm như nỗi nhớ bạn của người Mông.

Bài: Bùi Trung Dũng (Theo Tạp chí Du lịch TPHCM)

Link bài viết: https://tcdulichtphcm.vn/du-khao/lang-nghe-ban-tinh-ca-cua-da-c14a50235.html

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button