Chuyển độngDu lịch

Như đôi mắt sói hoang lấp lánh

Hà Giang hùng vĩ bao nhiêu, khắc nghiệt bấy nhiêu. Hà Giang hoang sơ bao nhiêu, con người bé nhỏ bấy nhiêu. Chúng tôi hiểu ra, vì sao nhiều người khi đến Hà Giang đã bị thôi thúc phải quay trở lại đến thế.

Cứ qua Tết Nguyên đán, khi không khí lạnh còn bao trùm tê tái, sương trắng giăng trên những sườn núi, hoa đào hoa mận bung nở khắp cao nguyên đá, Hà Giang bỗng chốc trở thành lời mời gọi quyến rũ, khó cưỡng từ.

Cuộc sống đô thị càng hiện đại, xô bồ, sự hoang dã, tính bản năng trong thiên nhiên hùng vĩ của Hà Giang càng trở nên hấp dẫn. Nếu tính từ thời điểm công nghiệp 4.0 tràn vào đời sống đô thị, cũng là lúc Hà Giang trở thành từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất trên Google sau Tết.

Đến đầu năm 2023, du lịch Hà Giang đã trở thành “hot trend”, khi chứng kiến những dòng người nối nhau đổ về đây, tỏa đi khắp cao nguyên đá bằng nhiều phương tiện khác nhau. Giờ đây, “trend Hà Giang” không chỉ thu hút dân mê dịch chuyển ở Hà Nội hay dân phượt đô thị, mà đã có sức hút với tất cả những ai mê du lịch ở khắp mọi tỉnh thành. Đứng ở đỉnh Mã Pí Lèng đã có thể nghe giọng miền Nam, miền Trung lao xao trò chuyện.

Nhóm chúng tôi đến Hà Giang đúng vào thời điểm “đường đi phượt mùa này đẹp lắm”, khi dân du lịch khắp nơi đổ lên Hà Giang ngắm đào ngắm mận chảy tràn khắp thung lũng.

Hà Giang bước vào tháng 2 còn giá lạnh. Cái lạnh luồn qua những vách núi dựng đứng, theo mây trùm phủ xuống thung lũng, làm ẩm ướt từng mái nhà.

Chúng tôi dặn nhau mang theo thật nhiều áo ấm, áo giữ nhiệt, khăn quàng cổ. Đường từ thành phố Hà Giang qua các huyện Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc đều cheo leo, vắt vẻo qua những sườn núi quanh co, gấp khúc. Ai say xe, phải chuẩn bị cho mình tất cả những loại thuốc chống say tốt nhất có thể.

Như đôi mắt sói hoang lấp lánh - 2

Hà Giang vào mùa xuân hùng vĩ và trầm mặc, khoáng đạt và tĩnh lặng, đi trên những con đường mù sương cheo leo giữa một bên núi cao, một bên vực sâu – chỉ thấy chiếc xe như trôi đi giữa sương mù và mây bao phủ.

Suốt chặng đường từ thành phố Hà Giang đến Quản Bạ, Yên Minh qua Đồng Văn, Mèo Vạc, những đoàn xe phượt nối đuôi nhau, chỉ nghe thấy tiếng í ới gọi nhau vang trong sương, mà không thể nhìn rõ mặt người dù cách nhau vài mét.

Dốc nối dốc, đèo nối đèo, chặng đường cua tay áo thách thức cả những ai có tinh thần thép, ưa mạo hiểm. Trên chiếc xe Limousine 9 chỗ, đoàn chúng tôi nắm chặt tay nhau khi xe trôi trong sương, nhìn ra ngoài chỉ thấp thoáng vực sâu hun hút và núi cao vời vợi.

Đi đường ở Hà Giang giống như tham gia trò chơi cảm giác mạnh, khi trước mặt là dốc dựng đứng, sương phủ không thấy đường, và bên cạnh là vực sâu.

Thế nhưng, trò chơi cảm giác mạnh ấy lại quyến rũ và hấp dẫn đến khó cưỡng, bởi khung cảnh hùng vĩ, hoang sơ với núi chồng núi bên ngoài cửa xe. Vào buổi trưa, sương tan, ở phía ngoài cửa xe bây giờ là không gian lộng lẫy. Từng tia nắng vắt ngang qua những sườn núi ửng vàng. Khắp thung lũng, hoa đào hoa mận bung nở sắc trắng, sắng hồng thơm rượi.

Đi Hà Giang, bạn cố gắng đừng say xe, kẻo sẽ bỏ lỡ những khung cảnh lộng lẫy, mà không một bức ảnh nào, không một ngôn ngữ nào có thể miêu tả được hết. Chỉ có tầm mắt, chỉ có ký ức, chỉ có sự choáng ngợp mới có thể lưu giữ lại hết vẻ đẹp của Hà Giang trên những chặng đường xuyên qua núi.

Bạn mê “sống ảo”, mê chụp ảnh? Ở Hà Giang, đứng vào bất cứ đâu, bạn cũng sẽ có ảnh đẹp. Bởi vậy, ngoài tinh thần thép, ngoài áo ấm, ngoài thuốc say xe thì cũng không thể thiếu máy ảnh hay điện thoại để lưu lại khoảnh khắc “kinh điển” của chuyến đi.

Như đôi mắt sói hoang lấp lánh - 3

Nhóm chúng tôi đã mê mải với cảnh đẹp bên đường như thế trên hành trình về xã Du Già, huyện Yên Minh nghỉ ngơi. Phải đến khi càng đi càng thấy heo hút, hai bên đường không còn ánh đèn, trời ngày càng tối dần, chúng tôi mới nhận ra đã lạc đường.

Đường cụt, phía trước sừng sững núi dựng, tài xế vội cho xe quay trở ra. Bấy giờ chúng tôi mới để ý, hai bên đường có những ngôi nhà xác xơ dựng tạm, đứng lẫn trong bóng tối phía trước ngôi nhà là những đứa trẻ lấm lem, quần áo rách, chỉ có đôi mắt hoang lạnh như mắt sói hoang lấp lánh.

Chúng tôi vội dừng xe. Cái lạnh ập vào từ núi. Chúng tôi không ai bảo ai, vội lục tìm tất cả thực phẩm có trong xe mang xuống cho lũ trẻ. Chúng chạy tới, có đứa không mặc quần, có đứa không mặc áo, tay chân lấm lem, đôi mắt hoang hoải. Một phụ nữ địu con chạy đến, cô ấy tầm 14-15 tuổi. Cô gái biết nói tiếng Kinh, bảo: “Bọn trẻ đói. Bố mẹ đều đi làm nương chưa về. Cả bản chỉ còn toàn trẻ con ở nhà, chẳng có gì ăn”.

Chúng tôi đứng lặng trong gió lạnh và bóng tối ở một bản nghèo hoang vu, giữa những đứa trẻ đói. Vài người trong nhóm quay lại xe một lần nữa xem còn sót lại chút gì. Chẳng còn gì. Chúng tôi gom góp chút tiền, chia cho những cánh tay đang với ra.

Chúng tôi biết rằng chỉ bấy nhiêu thôi chẳng thể giúp được gì cho bọn trẻ. Nhìn kỹ vào những ngôi nhà gỗ đang đứng liêu xiêu trong gió có thể thấy, trong nhà chẳng có vật dụng gì.

Chúng tôi lên xe, lòng trĩu nặng. Trên suốt hành trình trở ra, chúng tôi không ai nói với nhau câu nào. Chúng tôi nghĩ về những đứa trẻ thành phố luôn để đồ ăn thừa mứa, áo quần mua về không mặc đến.

Chúng tôi hối hận khi không mang theo quần áo ấm cho lũ trẻ. Chúng tôi hối hận khi đến Hà Giang chỉ để du lịch, chỉ để cưỡi ngựa xem hoa và chụp ảnh.

Như cách chúng tôi dặn nhau, khi về thành phố sẽ gom quần áo ấm gửi lên bản nghèo. Sẽ trở lại khi có dịp.

Thoáng trong gió lạnh, tôi như nghe thấy tiếng khèn lá vang ra từ núi, trên con đường trở về, vẫn một bên núi cao – một bên vực sâu, tự nhiên thấy rưng rưng, thấy nhớ những ánh mắt hoang lạnh như ánh mắt sói hoang lấp lánh.

Bài: Nguyễn Thu Hương (Theo Tạp chí Du lịch TPHCM)

Link bài viết: https://tcdulichtphcm.vn/du-khao/nhu-doi-mat-soi-hoang-lap-lanh-c14a49756.html

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button