Ẩm thựcVăn hóa

Ấm nồng vị mứt gừng mẹ làm

Cánh cửa bếp mở ra, mùi thơm cay nồng từ gừng đang sên trên bếp xộc thẳng vào mũi, bỗng chốc xua tan đi cái rét buốt của Quảng Trị vào những ngày cuối năm.

Thấy tôi ló mặt vào, mẹ nói đùa: “Ơn giời, con gái tôi đã về rồi!”. Hơn 25 năm qua, dù bên ngoài kia có bao nhiêu thay đổi, thì mẹ vẫn tất bật trong “lãnh địa” của riêng mình, căn bếp nhỏ không ngừng nấu những món ngon cho gia đình.

Nhìn dáng nhỏ nhắn của mẹ trong căn bếp, tôi bất giác mỉm cười, hóa ra, hạnh phúc chẳng ở đâu xa!

Mẹ tôi là một người phụ nữ đại tài! Đó là điều tôi tự tin khẳng định với tất cả những người xung quanh mỗi khi nhắc đến người phụ nữ tuyệt vời đã sinh ra mình. Bởi với hơn 20 mươi năm sống, tôi chưa từng thấy mẹ bó tay trước bất cứ việc gì, nhất là khi việc ấy liên quan đến sở trường bếp núc.

Chính vì thế mà dường như chưa có món ngon nào trên đời mà mẹ chưa làm cho chị em tôi ăn. Đặc biệt là vào mỗi dịp Tết, mẹ lại chuẩn bị vô số món ăn như bánh chưng, bánh tét, bánh gai, bánh lọc, chả lụa, mứt dừa, kẹo lạc… để chúng tôi tha hồ thưởng thức.

Trong số món mẹ làm, tôi vẫn thích nhất món mứt gừng. Với nhiều người, mứt gừng là món ăn bình thường, dễ tìm, dễ mua, dễ chế biến, ai cũng có thể làm được. Nhưng với chúng tôi, nó đã trở thành một phần của thời thơ ấu, không còn chỉ đơn giản là món ăn nữa mà còn là thứ nuôi chúng tôi lớn khôn.

Ba mẹ tôi lấy nhau từ cái thời quê tôi chưa có điện, mọi thứ khi ấy đều vô cùng thiếu thốn, khó khăn. Để nấu được bữa cơm đơn giản thôi mà mẹ cũng phải chẻ củi, nhóm bếp rất vất vả. Tôi nhớ cái Tết năm nào đó, khi còn khá nhỏ, tôi từng nhìn thấy mẹ hì hục cả nửa ngày trời rửa sạch, cạo vỏ một loại củ gì đó có màu ngà vàng.

Sau đó mẹ cắt lát, trộn chúng với đường rồi đem nấu trên bếp cho đến khi nó khô lại. Tôi lẽo đẽo theo sau lưng xem mẹ làm việc, miệng không ngừng hỏi cái này là cái gì, cái kia để làm gì. Mẹ đưa cho tôi một lát nhỏ hãy còn ấm, rồi “giới thiệu” đây là mứt gừng.

Miếng mứt gừng cho vào miệng ban đầu có vị ngọt, sau nữa là cay nồng khiến con bé  tôi chảy nước mắt, nước mũi tèm lem. Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết đến mứt gừng. Sau này ăn riết thành quen, trở thành “dân” sành ăn mứt gừng thứ thiệt lúc nào không hay.

Khác với những đứa trẻ trong xóm mong Tết đến để có nhiều tiền lì xì, tôi mong Tết đến thật nhanh để được làm mứt gừng cùng mẹ. Bởi chỉ khi bán được mứt gừng, mẹ mới có tiền sắm quần áo mới cho chị em tôi. Nhưng quả thật, có giúp mẹ làm mứt thì tôi mới hay việc làm mứt gừng vất vả, kỳ công ra sao.

Mẹ vừa làm, vừa tỉ mỉ hướng dẫn tôi thực hiện từng công đoạn. “Con nhớ nhé, việc chọn gừng có vai trò vô cùng quan trọng. Miếng mứt gừng thành phẩm có vàng đẹp hay không đều phụ thuộc vào công đoạn này. Chọn gừng càng già, miếng gừng làm ra sẽ càng đen, như vậy sẽ không đẹp mắt nữa”, mẹ từ tốn nói.

Gừng sau khi cạo vỏ, cắt lát mỏng sẽ được rửa qua nhiều lần nước và luộc với chanh và giấm.

Ấm nồng vị mứt gừng mẹ làm - 2

Mẹ tất bật sên mứt gừng trong căn bếp của riêng mình – Ảnh: T.P

Theo mẹ, cách này sẽ làm cho lát gừng có màu tươi hơn. Gừng luộc xong sẽ đem ngâm với đường, sau đó sên trên bếp cho đến khi lên phấn là hoàn thành. Lát mứt gừng thành phẩm có màu vàng của gừng, màu trắng của đường, khô, cay nồng xua tan ngày mưa giá rét, khiến người ta muốn ăn mãi không thôi. Mọi người đặt hàng cho mẹ tôi nhiều lắm, có năm làm đến cả vài tạ mứt gừng.

Mỗi lát mứt gừng đều mang theo biết bao tâm sức của mẹ tôi. Mẹ vẫn thường bảo: “Dù làm mứt gừng hay làm bất kỳ công việc gì, các con cũng cần phải đặt hết tâm sức của mình vào đó. Chỉ như thế, thành phẩm do các con làm ra mới đạt được kết quả tốt nhất”. Bài học ngày đó, cứ thế mà theo chị em tôi cho đến hiện tại.

Nhiều năm trôi qua, cuộc sống ngày càng phát triển, trong khi các chị, các mẹ xung quanh í ới rủ nhau đi làm tóc, làm móng tay, móng chân khi Tết đến thì trong căn bếp quen thuộc, mẹ tôi vẫn miệt mài sên từng nồi mứt gừng. Hai tay mẹ vì xát gừng hay bắt từng lát mứt gừng nóng hổi thẳng thớm trước khi mứt nguội mà nóng ran; gương mặt lúc nào cũng ửng đỏ do hơi nóng từ bếp lửa. Mẹ hy sinh tất cả chỉ để chị em tôi có cuộc sống tốt hơn.

Ấm nồng vị mứt gừng mẹ làm - 3

 Dịp giáp Tết, mẹ lại bận rộn đóng gói mứt gừng để kịp giao hàng – Ảnh: T.P

Gia đình tôi bây giờ đã đủ đầy hơn trước. Chúng tôi đều đã lớn khôn, có cuộc sống của riêng mình. Thế nhưng mẹ tôi thì vẫn duy trì “nghề” làm mứt gừng dịp Tết, chủ yếu để phục vụ cho niềm đam mê của mình. Đôi khi mải mê bon chen giữa dòng đời tấp nập, tôi lại khao khát được trở về bên mẹ ngày giáp Tết như xưa, miệng không ngừng kể chuyện, cười đùa và cùng mẹ sên mứt gừng để kịp bán tết.

Chỉ có miếng mứt gừng cay nồng của mẹ mới khiến những ngày giáp tết không còn lạnh giá!

Bài: Trúc Phương (Theo TCDLTPHCM) 

Link chi tiết: https://tcdulichtphcm.vn/le-hoi/am-nong-vi-mut-gung-me-lam-c9a46102.html

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button